TRUNG CỘNG: DÂN TRUNG CỘNG CHÊ ĐỒ TRUNG CỘNG

Radio FM974
Chuyện Thế Giới Trong Tuần
Thứ Hai 01/02/2016

TRUNG CỘNG: DÂN TRUNG CỘNG CHÊ ĐỒ TRUNG CỘNG

Năm 1995, Wang Hai, anh sinh viên trẻ, mua cái ống nghe gắn vào tai, hiệu Sony, ở một cửa hàng tại Bắc Kinh, với giá 20 đô la, vì nó được quảng cáo là loại tốt nhất lúc bấy giờ.

madinchina

Nhưng khi mua về, cái ống nghe này không sử dụng được như những gì mà quảng cáo đưa ra đúng như đồ hiệu của hảng Sony. Lúc đó, Trung cộng đã cho ban hành đạo luật “bảo vệ người tiêu thụ” một năm trước đây, cho phép người dân khiếu nại đòi bồi thường. Wang Hai, là sinh viên luật ở Bắc Kinh, mua thêm 10 cái nữa, cũng có cùng tình trạng giống nhu cái anh mua trước đây, anh đem sự việc thưa lên “ủy ban kỹ nghệ và thương mại Bắc Kinh”, Wang được biết tới như là người đầu tiên, đi thưa, dựa vào đạo luật mới và Wang đã thắng kiện, được bồi thường số tiền gấp đôi số tiền anh đã xài. Sau đó, có không biết bao nhiêu vụ thắng kiện khác, vì hàng hóa đồ dùng không tốt như hảng sản xuất nói, từ giày dép tới quần áo do từ kết quả của người sinh viên luật này. Wang Hai nhớ lại, lúc đó, không ai hiểu anh đang làm cái gì, một khi họ hỏi làm thế nào, anh có thể lấy lại tiền từ tội gian dối của người khác, Wang không ngần ngại cho họ biết, anh đang đứng lên tranh đấu cho quyền lợi của người tiêu thụ.
Kể từ vụ án dân sự nổi tiếng của Wang, cách đây hơn hai thập niên, anh đang điều hành một văn phòng luật chuyên bảo vệ quyền lợi người tiêu thụ, Wang theo sát và điều tra, những công ty lớn cũng như nhỏ, giàu và có thế lực. Một trong lảnh vực không kém phần quan trọng, là ngành địa ốc, bảo vệ người mua nhà cửa trước mánh lới gian xảo của các công ty buôn bán bất động sản, rất nhiều khu nhà hay cao ốc được bán rao bán trước khi có việc khởi công xây cất hay họ hứa hẹn đủ thứ mà không có như người mua nhìn thấy. Wang cũng không bỏ qua các vụ, làm hàng nhái kiểu, ăn cắp tên hiệu của những hàng hóa nổi tiếng khác. Bên cạnh việc giúp cá nhân người tiêu thụ, anh còn làm cố vấn cho nhà cầm quyền trong việc theo dỏi việc sản xuất hàng giả mạo của một số công ty liên quốc gia. Wang cho biết, “anh yêu đất nước mình nhưng anh sẽ không mua hàng hóa của Trung cộng làm ra, người ta ở đây, không tin cậy hầu hết những thứ do nội địa làm ra”.
Wang cũng là giảng viên về quyền tiêu thụ tại một vài trường đại học, điều hành dịch vụ cố vấn cho người tiêu thụ qua điện thoại và điều khiển vài chương trình về chủ đề tiêu thụ trên đài truyền hình. Mục tiêu của anh, bao gồm cả các công ty điện thoại quốc doanh mà anh đã thành công, trong việc buộc họ phải công khai hóa chi tiết hóa đơn tính tiền. Tại một đất nước, cai trị độc quyền bởi đảng cộng sản như Trung cộng, nơi việc kiếm tiền theo kiểu cách tư bản thường không được kiểm soát, thì tiếng nói và việc làm của Wang được giới buôn bán, sản xuất, đầu tư xem là đối thủ đáng ngại. Theo Wang, sự thách thức lớn nhất của nền thương mại Trung cộng, là phải chuyển đổi từ việc đem lợi nhuận kiếm được một cách thao túng của giới chủ nhân, những người chuyên gian lận và điều hành dưới sự bảo vệ độc quyền của nhà nước, sang cho những người đã sáng chế, hay phát minh ra các loại hàng hóa, đồ dùng, Wang không ngần ngại thêm, “làm thế nào Trung cộng tiếp tục lớn mạnh, phát triển và cạnh tranh với người khác, nước ngoài, nếu nó không biết cái gì gọi là giá trị của phẩm chất”.

madeinChina2
Trung cộng cũng có luật này lệ kia, nhưng những thứ đó của đất nước này, thường thường không được áp dụng đồng đều và tình trạng hủ hóa ở mọi thứ cấp, quyền người tiêu thụ là một trong số rất ít lảnh vực mà cá nhân người dân có cơ may thắng kiện và dùng nó như cái lợi thế hiếm có của họ. Tuy nhiên, chiến thuật của Wang cũng làm cho anh ta dính líu không ít tới nhiều rắc rối, khi bắt đầu công việc này, Wang tập trung vào các hảng xưởng nhỏ nhưng hiện anh chú ý tới các công ty to lớn, phần lớn dĩ nhiên là có giây mơ rể má tới nhà nước, sau khi Wang cáo buộc một công ty sản xuất bột giặt, đã dùng nguyên liệu không an toàn, văn phòng tuyên truyền của chính quyền thành phố nơi bột giặt làm ra, đã tấn công Wang dữ dội trên các tờ báo của đảng ở địa phương.
Năm 2013 là năm mà luật bảo vệ người tiêu thụ được nhà nước Bắc Kinh khuyến khích áp dụng đúng đắn lần đầu tiên kể từ 1994, số tiền bồi thường mà các công ty sản xuất không đủ tiêu chuẩn, bị xử tăng lên gấp ba lần thay vì hia như trước đây. Đối với Wang Hai, việc này chưa đủ vì anh cho rằng, luật bảo vệ người tiêu thụ vẫn còn thiên vị về công ty hơn là khách hàng, đồng thời anh cũng lưu ý rằng, ở Trung cộng, không có hội bảo vệ người tiêu thụ độc lập, báo chí địa phương rất phức tạp, thường nhận tặng dữ, quà cáp từ các công ty sản xuất, để che đậy lỗi lầm của họ. Một loạt các vụ về tiêu chuẩn an toàn xãy ra tại Trung cộng trong những năm gần đây như sửa bột trẻ em nhiểm độc, thuốc men giả mạo hay ngay cả dưa hấu nổ tung vì bị tiêm chích số lượng chất hóc-môn quá cao, đã làm cho phần lớn người dân Trung cộng thích hàng hóa nhập cảng hơn hàng nội địa.
Trong số các đối tượng mà Wang Hai thích thú nhắm tới nữa là một số công ty ở Trung cộng, tạo ra hàng của ngoại quốc, bằng cách dùng nhản hiệu tương tự của người như trường hợp nhản hiệu “Jissbon”, tên của một trong số hảng sản xuất ra “bao cao su ngừa thai” ưa chuộng hiện nay tại Trung cộng, công ty này còn dùng cả hình ảnh của điệp viên James Bond 007 bẳng tiếng Trung Hoa phổ thông bên ngoài bao bì hộp đựng. Wang biết rằng, nhiều người dân ở đây nghĩ là loại này được làm ra từ bên Anh quốc, đáng tin cậy nhưng bạn bè họ ở Anh, không làm sao tìm loại có tên Jissbon , Wang khám phá ra, là Jissbon đầu tiên đăng bộ tên hàng là của Trung cộng, không phải của Anh quốc, hầu hết ban quản trị đều đặt bản doanh tại Wuhan, một thành phố nằm ở trung tâm Hoa lục, khôi hài thay là Jissbon lại trở thành tên hiệu của ngoại quốc khi công ty Ansell mua lại nó từ Trung cộng.
Wang Hai mang cặp mắt kiếng Mỹ hiệu Ray-Ban và anh rất hài lòng với nó, quần áo anh mặc, mua từ hảng Uniglo của Nhật và Timberland của Hoa Kỳ. Năm 2012, Wang đưa ra vụ kiện công ty Nike, khi họ tung ra bán loại giày đánh bóng rỗ tại Trung cộng, trong đó, đế lót giày có đệm một miếng êm thông hơi, trong khi Nike, cũng cho bán loại giày tương tự tại một số quốc gia khác, có hai miếng đệm hơi và giá rẻ hơn nhiều, công ty Nike thua kiện và bị Bắc Kinh phạt một số tiền khá lớn. Wang không ngần ngại cho biết, anh thích xài hàng ngoại quốc hơn là hàng do Trung cộng sản xuất, đây cũng là sở thích chung của hàng trăm triệu người dân lục địa hiện nay. Sự kiện này, theo Wang, đã đưa đến một hậu quả đáng nói, người ta sẽ không tìm được một công ty Trung công nào, có cái nhìn sâu rộng và một viễn ảnh tiên liệu như đại công ty Apple ở đất nước này, cho tới khi nào họ vẫn còn coi người tiêu thụ không có giá trị gì cả.

Cầm cái Iphone mới tinh của hảng Apple trong tay, Wang Hai nói một cách đoan chắc là, vận mạng của nền kinh tế Trung cộng, tùy thuộc vào thái độ của họ đối xử với khách hàng, tức là người tiêu thụ như thế nào trong tương lai, cho đến khi đó, thì hiện tai, chuyện người dân Trung cộng chê không dùng đồ của Trung cộng là một điều không có gì ngạc nhiên.

Thuyên Huy
Vietnamese Voice Radio Australia FM974

  • Đăng lại bài viết xin hảy email về vnfm974@gmail.com thanks

Bình luận bài viết

Bình luận

0 Comments

No comments!

There are no comments yet, but you can be first to comment this article.

Leave reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *