Honduras: Hành Trình Tuyệt Vọng Về Đất Hứa Của Những Đứa Trẻ Xấu Số

Vietnamese Voice Radio FM974
Chuyện Thế Giới Trong Tuần
Thứ Hai 07/12/15

Honduras: Hành Trình Tuyệt Vọng Về Đất Hứa Của Những Đứa Trẻ Xấu Số

Antonio, là một cậu thiếu niên chưa tròn 16 tuổi, đang sống tại một trong những thành phố, có số người bị giết nhiều nhất trên thế giới, không kể các vùng đang có chiến tranh, cách Hoa Thịnh Đốn hơn 2775 cây số.

hoinduras kids

Tính từ tháng tư năm rồi, năm em trong số đám bạn của Antonio đã bị bắc chết, ba đứa bị nhóm găng-tơ bắn trong khi đang ngồi trong xe hơi và hai đứa khác bị bắn tại một góc phố đông người. Chính Antonio cũng bị một viên đạn trúng vào đầu, làm cho cánh tay trái không còn cử động hoàn toàn như trước và vết thẹo sâu hằn đậm thấy rõ mồn một. Antonio hiện đứng trước hai sự lựa chọn cho bản thân mình, nếu muốn sống còn, một là có khẩu súng riêng, hai là rời bỏ Honduras, một quốc gia nhỏ bé ở Trung Mỹ, tìm đến Hoa kỳ, nơi anh ta có người chú đang sinh sống ở Louisiana. Antonio giải thích, Chúa đã giúp nó sống sót cho tới ngày hôm nay nhưng nó phải tìm mọi cách rời xa quê hương, vừa nói vừa cúi thấp đầu xuống, dưới khung cửa kiếng xe hơi, chỉ cho biết tên mà không nói họ, vì sợ sẽ bị bắn sẽ vì dám trò chuyện với ký giả báo chí. Antonio mơ có một ngày, anh có thể đi bộ một cách thong dong trên đường phố, mà không phải nhìn trước nhìn sau, sợ ai đó sẽ giết mình, sự sợ hãi của Antonio đến từ mọi phía, khu phố anh ta ở, San Pedro Sula, đang chịu sự kiểm soát bất thành văn của một nóm băng đảng găng-tơ, Mara Salvatrucha, có cả ngàn thành viên, đầy đủ súng ống, có mặt khắp một vùng Trung mỹ. Antonio lớn lên bên cạnh các thành viên này và đã từng làm người gát đường cho họ hành động nhưng không muốn gia nhập, với cái thủ tục phải theo là phải giết một người nào đó trước tiên. Tại khu phố khác, đối thủ của băng này cũng nguy hiểm không kém là, nhóm Barrio 18, sẳn sàng bắn gục, bất cứ ai có dính líu tới băng đối thủ Mara Salvatrucha, ngay cả quân đội, cảnh sát Honduras, cũng chẳng có hiệu quả gì, nếu không nói là họ luôn luôn né tránh, đụng mặt trực tiếp với các băng găng-tơ này.
Antonio không phải là người duy nhất muốn tìm đường bỏ Honduras đi, Hơn 43 ngàn đứa trẻ vị thành niên, không cha mẹ đi theo từ Honduras, Guatemala và El Salvador, đã vượt qua biên giới , vào đất Mỹ kể từ tháng 10 năm trước, một làn sóng người cao hơn năm 2011 gấp mười lần. Một số tìm đường đoàn tụ với gia đình thân nhân, số khác kiếm công ăn việc làm, vì họ tin lầm là, chánh phủ Obama, hứa ân xá cho bất cứ ai trốn được qua biên giới nhưng lý do chính yếu nhất, theo sự tìm hiểu của cơ quan LHQ thì, là lo sợ sự khủng bố của các nhóm băng đảng găng-tơ lên đời sống hàng ngày của mình tai quê nhà.
Tại Chamelecon, một trong những khu đông dân của thành phố San Pedro Sula, cảnh sát có bốn xe đi tuần tiểu, cho con số dân khoảng 170 ngàn người, cảnh sát luôn cập nhật hóa, tấm bản đồ, trên đó khoanh vùng kiểm soát của các băng đảng đối thủ, bằng các màu khác nhau và theo dỏi các khu mà bọn này lấn chiếm, giành ảnh hưởng hàng tuần. Trong vùng tranh chấp nhau, giữa hai băng Mara Salvatrucha và Barrio 18, nhà cửa bỏ hoang từng dãy một, dân bỏ đi, để lại đủ thứ từ áo quần cũ, hình ảnh đến cả thức ăn, các nhóm băng đảng thúc đuổi dân chúng đi chỗ khác, theo lời cảnh sát, để bọn này tạo nơi này thành những vùng trái độn, cho nên nếu có ai thuộc phe khác lọt vào sẽ bị bắt giữ ngay. Mirriam Hernandez và đứa cháu trai bốn tuổi, là người trong nhóm dân bỏ nhà tới tạm trú tại một vùng ngoại ô kế cận, đã cho biết, nếu họ không rời khỏi chỗ đó, bọn găng-tơ sẽ giết ngay, nhóm này không chỉ có trẻ vị thành nhiên mà cả người lớn với súng lục và tiểu liên nữa. Tại căn nhà khác trong khu, một bà lớn tuổi từ chối không chịu đi, bọn găng –tơ đã bắn vào đầu bà hai tháng sau, trong nhà còn có hai đứa cháu nhỏ sống chung, nhưng sau khi bà chết, cảnh sát không biết là họ đã đi đâu.
Trong bao nhiêu năm qua, hai băng đảng găng- tơ Mara và Barrio 18 đã thu được không biết bao nhiêu tiền mà họ gọi là “tiến thuế chiến tranh”, không chỉ có tài xế ta-xi, công ty xe buýt và các tiệm buôn bán nhỏ đóng tiền cho họ mà còn cả những hảng xưởng lớn, những người hàng nghề chuyên môn, độc lập cũng đã than phiền về chuyện bị hăm dọa tống tiền. Hệ thống tư pháp tòa án không thề làm tròn chức năng đối đầu với sự đe dọa này, theo lời đại úy Cesar Jhonson, phát ngôn nhân của bộ tư lệnh cảnh sát Honduras thì, họ cần nạn nhân đến khai ra hành động tội phạm của các băng đảng nhưng không có mấy người vì ai cũng sợ cho mạng sống của mình.
Mấy năm gần đây, sự thay đổi đường dây buôn bán ma túy, đã làm cho đời sống dân chúng tồi tệ hơn, một khi đám đầu nậu nghề này, tìm thấy ra địa bàn làm ăn mới là Honduras, sau khi bị lùng diệt ở Mễ Tây cơ và Colombia. Trong năm 2009, 2010, Julian Gonzalez, một người hoạt động nhân quyền, đứng ra phát động việc chống buôn bán ma túy một cách triệt để ở Honduras, nói với báo chí là đường dây mới này sẽ mang đến nhiều bạo động chết chóc lớn trong vùng Trung mỹ, năm ngày sau, ông đã bị một tên trong cá nhóm băng đảng găng-tơ, chạy xe gắn máy, ám sát chết với 11 viên đạn trên người, kể từ đó, sự tiên đoán của Gonzalez đã trở thành hiện thực. Tỷ lệ giết người ở Honduras, một quốc gia có dân số khoảng dưới chín triệu, đã có hơn bảy ngàn người chết trong năm 2013, con số cao nhất trên thế giới, bên ngoài các nơi được gọi là vùng của chiến tranh, tỷ lệ này vẫn còn giữ nguyên cho tới nay, không thấy giảm xuống. Mấy năm gần đây, các nhóm găng-tơ có khuynh hướng chuyển hướng mục tiêu khủng bố sang người dân bình thường, cưỡng bức trẻ con phải chọn lựa, giữa sự an toàn bằng cách tham gia với bọn này và tống tiền những gia đình mà họ biết là có thân nhân đang ờ ngoại quốc.

Political map of Barra de Chamelecón in Puerto Cortes, Cortes, Honduras.

Political map of Barra de Chamelecón in Puerto Cortes, Cortes, Honduras.

Hiện nay, các nhóm găng-tơ hình sự, lại tổ chức các chuyến đi, đưa người vượt biên, nhất là trẻ em, đi lậu xuyên biên giới đa quốc gia để vào đất Mỹ, với tin đồn là, chánh phủ Obama, hứa hẹn đã cấp phát giấy tờ di trú hợp pháp cho những người đã vào được thị trấn El Norte. Tuy nhiên trong tháng sáu năm ngoái, làn sóng trẻ em vượt biên xem ra có phần chậm lại, giảm hơn phân nửa nhưng con số vẫn còn xem là quá cao, tại thành phố Choloma ở Honduras, một người chuyện làm việc này, 30 tuổi, với cái hình xâm dưới chân mày ở cả hai mắt, miêu tả công việc anh làm trong hai năm qua sau năm năm ngồi tù tại nhà tù La Messa ở Texas, Mỹ vì tội buôn bán ma túy, anh ta không cho biết tên, nhưng nói đã làm việc cho nhóm găng-tơ tổ chức, họ lấy giá 6500 đô la Mỹ cho mỗi một đầu người, tuy nhiên vì là người làm công, anh ta chỉ được trả khoảng 750 đô la, là tiền công của một chuyến đưa người. Đám tổ chức chủ nhân trả 1500 đô la mỗi đầu người, cho các nhóm băng đảng buôn ma túy mạnh nhất, Gulf Cartel, để bảo đảm an toàn trong suốt con đường xuyên qua vùng bắc Mễ Tây cơ và thung lũng Rio Grand vào đất Texas, nếu người vượt biên bị đuổi về ở chuyến đầu, thì họ sẽ được đưa đi tiếp lần thứ hai, không phải trả tiền.

Tin đồn, chánh phủ Hoa kỳ đang cấp giấy phép, cho trẻ em đã vào được đất Mỹ hoàn toàn sai, nhưng nó vẫn cứ được loan truyền rộng rãi tại các nước này và đó là động lực thúc đẩy các em thiếu niên như Antonio, nhất quyết tiếp tục hành trình về phương Bắc, bất chấp những lời cảnh báo của Hoa kỳ trên các đài truyền hình, đừng tin vào bọn đưa người lậu, nhưng dường như, có cái gì đó hấp dẫn, dụ dỗ họ không thèm nghe lời khuyên bảo này, như lời của anh thiếu niên Antonio, nó yêu quê hương nó nhiều lắm nhưng tương lai của nó sẽ là cái gì và sẽ ra sao, nếu nó cứ lầm lũi sống ở đây, con đường ra đi là hy vọng cuối cùng dù có phải hy vọng trong tuyệt vọng.

Thuyên Huy

Vietnamese Voice Radio Australia FM974
* Muốn đăng lại bài viết của Radio FM974 Úc Châu.Xin hảy vui lòng Email về vnfm974@gmail.com thanks

Bình luận bài viết

Bình luận

0 Comments

No comments!

There are no comments yet, but you can be first to comment this article.

Leave reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *